Phật giáo Thanh Hóa

Ban thông tin truyền thông

Vấn đề kết hôn khác tôn giáo

Vấn đề tình cảm hôn nhân, đối với xã hội ngày nay nó không còn định hình thủ cựu như ngày xưa nữa. Những phong tục lễ nghi tùy theo mỗi thời đại mà có sự thay đổi biến thể khác nhau. Chúng ta chỉ nên duy trì những lễ nghi phong tục nào, xét thấy còn mang tính thuần phong mỹ tục đặc trưng cho bản sắc dân tộc và khế hợp với thời đại khoa học.

 

Hỏi: Kính thưa thầy, gia đình con có truyền thống tu theo đạo Phật. Ông bà cha mẹ con đều là những người theo đạo Phật. Con cũng đã Quy y Tam bảo và đã trở thành một phật tử. Nhưng con có quen với một người bạn gái theo đạo Thiên Chúa. Chúng con định kết hôn với nhau. Nhưng khi biết được, ba mẹ con không đồng ý cho con kết hôn với người bạn gái đó.

Con xin hỏi, nếu chúng con tiến tới hôn nhân thì con có mang tội với tôn giáo của mình không? Và đối với gia đình con có phải là đứa con bất hiếu không? Kính xin thầy hoan hỷ cho con biết ý kiến và con rất muốn nghe lời khuyên bảo của thầy.

Ðáp: Ðây là một vấn đề rất tế nhị, vì nó được đặt định trên cơ sở của niềm tin. Ở đây, chúng tôi chỉ dựa vào tinh thần vô ngã phá chấp bao dung của đạo Phật mà chúng tôi xin được góp chút thành ý chung chung trong vấn đề này. 

Niềm tin đối với con người rất hệ trọng. Nhất là đối với niềm tin tôn giáo. Vì thế, đạo Phật xưa nay rất tôn trọng niềm tin tưởng của mọi người. Ðạo Phật không bao giờ bắt buộc ai phải tin theo đạo Phật một cách mù quáng vô điều kiện. Cho nên, việc chọn lựa là quyền quyết định của mỗi cá nhân. Việc từ bỏ một tôn giáo này theo một tôn giáo khác, đối với đạo Phật cũng không có ngăn cấm.

Đạo Phật rất tôn trọng quyền tự do tư tưởng quyết định tuyệt đối của con người. Tuy nhiên, việc chọn lựa khổ hay vui, là chính do con người tự định đoạt lấy. Ðạo Phật chỉ vạch bày cặn kẽ cho mọi người thấy rõ, đâu là con đường đưa đến an vui hạnh phúc và đâu là con đường dẫn đến khổ hải trầm luân. Từ đó, mỗi cá nhân tự tư duy sát nghiệm cho thật kỹ càng rồi mới nên quyết định. Ðạo Phật chỉ khuyên con người cần có một quyết định sáng suốt. Bởi theo đạo Phật, niềm tin bao giờ cũng phải có sự vận dụng của trí huệ soi sáng dẫn đường. Có ý thức như thế, thì mới không bị sa đọa vào con đường tà ngoại.

Vấn đề kết hôn khác tôn giáo

Lễ hằng thuận trên chùa

Với chủ trương vô ngã phá chấp, đạo Phật khuyên con người nên mở rộng cõi lòng hỷ xả bao dung phá bỏ mọi thành kiến cố chấp dị biệt. Ðịnh kiến cố chấp, đó không phải là tinh thần căn bản của đạo Phật. Càng cố chấp chừng nào thì con người càng chuốc lấy hệ lụy khổ đau nhiều chừng nấy. Chẳng những làm khổ mình mà còn làm khổ lụy bao nhiêu người khác. Ðạo Phật sở dĩ được tồn tại trải dài theo thời gian mà vẫn không bị lỗi thời, là vì đạo Phật tuyệt đối không có vấn đề mặc khải giáo điều. Nguồn giáo lý của đạo Phật mang đủ hai yếu tính cơ bản thiết thực: khế lý và khế cơ. Khế lý là hợp với chân lý muôn đời bất di bất dịch. Khế cơ là thích nghi với mọi hoàn cảnh, căn cơ, thời đại. Nhất là luôn luôn thích nghi phù hợp với mọi trào lưu tư tưởng tiến hóa của nhơn loại.  

Vấn đề tình cảm hôn nhân, đối với xã hội ngày nay nó không còn định hình thủ cựu như ngày xưa nữa. Những phong tục lễ nghi tùy theo mỗi thời đại mà có sự thay đổi biến thể khác nhau. Chúng ta chỉ nên duy trì những lễ nghi phong tục nào, xét thấy còn mang tính thuần phong mỹ tục đặc trưng cho bản sắc dân tộc và khế hợp với thời đại khoa học, còn những phong tục lễ nghi nào rườm rà phức tạp, mê tín, lỗi thời, thì chúng ta nên giảm bớt hoặc mạnh dạn dứt khoát loại bỏ không nên duy trì. 

Là phụ huynh, chúng ta không nên cố chấp vào những nếp nghĩ bảo thủ xưa, mà làm đau khổ cho những thế hệ trẻ. Chính tình trạng bắt ép theo kiểu cha mẹ đặt đâu con phải ngồi đó, đã hơn một thời gây ra không biết bao nhiêu những cặp thanh niên nam nữ phải chịu nhiều đau khổ. Thậm chí có người vì quá yêu thương không được toại nguyện, nên họ đành phải chọn cái chết để kết liễu đời mình. Ðó là hậu quả thật vô cùng tai hại do những thành kiến bảo thủ cố chấp gây ra. Với thời đại khoa học tân tiến hiện nay, việc bảo thủ định kiến tai hại này, theo tôi, thì không còn thích hợp nữa. Chúng ta cần phải mở rộng cõi lòng dung hợp trong tinh thần đạo đức nhân bản nhằm tiến đến xây dựng tình người trong cộng đồng nhơn loại. 

Trở lại câu hỏi của Phật tử, Phật tử hỏi rằng, nếu Phật tử tiến đến hôn nhân có mang tội với tôn giáo của mình không? Theo tôi, thì phật tử không có gì là mang tội cả. Vì đó là chuyện quyết định chọn lựa tình cảm riêng tư của phật tử. Không phải vì kết hôn với một người khác tôn giáo mình, mà phật tử lại từ bỏ lý tưởng đạo giáo của mình. Phật tử đâu có nói là khi tôi thành hôn với người đó, thì tôi quyết định từ bỏ đạo giáo của tôi. phật tử chỉ quyết định trong việc cưới hỏi thành hôn thôi mà! Còn việc đạo giáo tín ngưỡng thì đạo ai nấy gìn giữ tôn thờ. 

Ðó là mình vẫn tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của mỗi người. Ðiều quan trọng là cả hai phải tôn trọng thỏa thuận niềm tin của nhau. Nói theo Thiền sư Nhất Hạnh thì, phật tử có thêm một gốc rễ tâm linh thứ hai. Như vậy, thì phật tử được phong phú dồi dào thêm chớ sao lại có tội? Phật tử có bao giờ phản bội làm thiệt hại đến đạo giáo của mình đang tôn thờ đâu? Không phải vì kết hôn với một người khác tôn giáo với mình mà mình không có hạnh phúc. Quan niệm nầy xét thấy thật không hợp lý lắm. Chúng tôi thấy có nhiều cặp vợ chồng không cùng chung một tôn giáo mà họ vẫn sống rất hạnh phúc với nhau cho đến trọn cuộc đời. 

Ngược lại, có lắm người cùng chung một tôn giáo mà đời sống của họ không bao giờ có hạnh phúc. Ðiều quan trọng là ở nơi cá tánh của mỗi người chớ không phải ở nơi tôn giáo. Họ không bao giờ biết nhường nhịn lẫn nhau. Mặc dù tôn giáo đã dạy họ như thế. Nhưng họ vẫn tranh cãi ăn thua đủ với nhau. Thậm chí có người vì quá sân hận nóng nảy nên gây ra cảnh bạo hành đánh đập với nhau. Hậu quả là gia đình tan nát đổ vỡ, mỗi người một ngã. Ngày xưa thương yêu bao nhiêu nay trở thành đối nghịch thù hận bấy nhiêu. Cha mẹ ly dị thì con cái phải chịu nhiều đau khổ! Như vậy hạnh phúc do đâu? Có phải do khác tôn giáo hay không? Theo tôi, hạnh phúc có hay không, chính là ở chỗ giữa hai trái tim có thiết thực thông cảm, hiểu biết, yêu thương, và có khéo biết cư xử thành thật tôn trọng với nhau hay không mà thôi. Nói rõ ra là hạnh phúc chỉ nằm gọn trong “trái tim yêu thương” chân thật thông cảm của hai người. Ðó mới là điều quan trọng trong việc bảo vệ hạnh phúc lứa đôi.

Còn việc phật tử hỏi như thế có bất hiếu với gia đình hay không? Ðiều này, theo tôi,  nếu căn cứ theo truyền thống hiếu đạo của người Việt Nam chúng ta, thì con cái mà cãi lời cha mẹ, chỉ biết làm theo ý mình, bất cần lời khuyên bảo dạy dỗ của cha mẹ, thái độ như thế thì đó là người con bất hiếu. Bất cứ thái độ hành động hay lời nói nào làm khổ cho cha mẹ, thì đều gọi là bất hiếu cả. Bởi vì làm cha mẹ lúc nào ai cũng muốn cho con cái của mình có được một cuộc sống an vui hạnh phúc. Không có cha mẹ nào muốn cho con mình phải hư hỏng chịu nhiều đau khổ. Chính vì sự yêu thương quan tâm lo lắng rất mực đó, nên giữa cha mẹ và con cái mới có những sự bất đồng quan điểm gây nên tình trạng mâu thuẫn xung đột bất hòa với nhau. Và cả hai đều có những nội kết nỗi khổ niềm đau riêng. 

Hơn ai hết, phật tử chúng ta nên vâng theo lời Phật dạy mà khéo xử sự nhẫn nhịn ôn hòa với nhau. Bởi tư tưởng của con người là do huân tập ở mỗi môi trường, hoàn cảnh, thời đại khác nhau. Do đó, nên mỗi người có những ý nghĩ quan niệm sống khác nhau. Trong gia đình, giữa cha mẹ và con cái nên thiết lập truyền thông bàn giải trong tinh thần yêu thương cởi mở dung hòa để tìm ra một giải pháp thích hợp. Trên đời, không có bài toán đố khó khăn nào mà không tìm ra đáp số. Nếu chúng ta chịu khó ngồi lại với nhau để cùng nhau quyết tâm tìm cách giải đáp. Theo tôi, đối với thời đại ngày nay, chuyện cưới gả kết hôn đối với ngừời khác tôn giáo, thật ra không có gì là lỗi đạo hay không đem lại hạnh phúc cho lứa đôi. 

Do đó, sự quyết định nên để cho con cái tự do quyết định hay hơn là cha mẹ lấy quyền quyết định. Nếu cuộc hôn nhân do cha mẹ quyết định, khi thuận thảo yên xuôi cơm lành canh ngọt thì thôi, bằng trái lại, khi hôn nhân của chúng nó bị chia ly đổ vỡ, thì ai là người lãnh lấy trách nhiệm? Có phải mọi việc chúng nó sẽ đổ trút lên hết trách nhiệm cho cha mẹ hay không? Ðây là một bài học quá cay đắng và quá xưa đã lỗi thời rồi. Thế thì, muốn cho yên xuôi trên hòa dưới thuận, thì tốt hơn hết là hãy để cho chúng nó tự quyết định lấy. Ðó là biện pháp hay nhứt và không lỗi thời. Mọi việc nên hư, thành bại, đắc thất… đều do chúng nó ý thức tự quyết định lấy. 

Ðó là những điều mà chúng tôi xin được chân thành trao đổi chia sẻ góp ý cùng với các bậc phụ huynh cũng như với các bạn trẻ. Nhất là đối với Phật tử đã hỏi. Thật ra, đối với thời nay, phải nói ngược lại mới đúng. Nghĩa là con cái đặt đâu thì cha mẹ ngồi đó. Mong rằng, những chia sẻ góp ý nầy, sẽ giúp cho quý vị phần nào nhằm giải tỏa những mâu thuẫn gút mắc trong gia đình về việc hôn nhân, nhất là hôn nhân khác tôn giáo. Sự chân thành góp ý nầy, nếu có gì sai trái, thì xin quý vị cũng niệm tình thứ lỗi bỏ qua cho.

Kính chúc phật tử mọi việc sẽ đạt được an ổn tốt đẹp như ý muốn.

Nguồn: http://phatgiao.org.vn/hoi-dap/201504/Van-de-ket-hon-khac-ton-giao-17838/



CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Vô tình làm tổn hại chúng sinh, làm sao để hóa giải?

Trong hoạt động đời thường, nhiều phật tử vô tình làm tổn hại chúng sanh, phạm giới sát sinh. Khá nhiều người cảm thấy khó chịu khi không biết cách hóa giải. Tâm trạng này diễn ra liên tục, ảnh hưởng không nhỏ đến sinh hoạt, đời sống thường ngày...

Nên cúng dường bằng tiền hay vật phẩm cho trai tăng?

“Cúng dường” là tiếng đọc trại từ tiếng “cung dưỡng”, đứng về mặt xuất thế định nghĩa là cung cấp dưỡng nuôi chư tăng ni, đứng về mặt thế tục là cung cấp dưỡng nuôi cho người thiếu thốn vật chất hay tinh thần chứ không phải “cúng lạy”. Ở bài viết này, chúng ta cùng tìm hiểu về cúng dường cho trai Tăng sao cho đúng cách nhé...

Nghiệp báo của việc độc ác và sát sinh

Có rất nhiều người sợ hãi khi phát hiện ra những việc quả báo trong sát sinh. Gieo nhân gặp quả, ác giả ác báo. Đây chính là những nguyên căn của việc sát sanh và nhận lại quả báo muôn đời...

Đức Phật đản sanh tay nào chỉ lên là đúng?

Nhiều Phật Tử bước đầu học Phật băn khoăn hỏi khi đức Phật đản sinh tay phải hay tay trái chỉ lên trời? Có hai mẫu tôn tượng Đức Phật đản sanh với hai thế tay khác nhau nghĩa là sao?

Dùng kháng sinh trị bệnh có phải đang sát sinh?

Thưa thầy! Quý thầy cho con hỏi nếu bác sĩ dùng thuốc kháng sinh trị bệnh cho bệnh nhân có phải bác sĩ đang phạm tội sát sinh không? tại vi trùng cũng là chúng sinh.Con mong được quý thầy giải đáp.Con xin chân thành cám ơn

VIDEO

Lời khấn nguyện kính lạy mười phương Phật

Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
TIÊU ĐIỂM

Kế hoạch tổ chức an cư kiết hạ PL 2562 - DL 2018

Căn cứ Tỳ ni Luật tạng Đức Phật chế và...

Vĩnh Lộc: Lễ hội rước nước cổ truyền Chùa - Phủ Báo Ân xuân Mậu Tuất

Sáng nay, ngày 13/04/2018 tức ngày 28/02/ Mậu Tuất, tại...

Thông bạch hướng dẫn tổ chức Đại lễ Phật đản PL.2562

Ban Thường Trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật...

Triệu Sơn: Giỗ tổ khai sáng chùa Hoà Long

Ngày 09/04/2018 (ngày 24 tháng 2 năm Mậu Tuất) Chùa...

Tĩnh Gia: Thăm hỏi các gia đình nạn nhân bị đuối nước

Chiều nay ngày 10/4/2018 (tức ngày 25 tháng 2 năm...

Tĩnh Gia: Thăm hỏi các gia đình có nạn nhân bị đuối nước

Chiều nay ngày 10/4/2018 (tức ngày 25 tháng 2 năm...

Chùa Đống Cao: Khoá tu một ngày tháng 4 năm 2018

Ngày 08/04/2018 (23/02 Mậu Tuất), mặc dù trong thời gian...

Thư kêu gọi ủng hộ quân và dân huyện đảoTrường Sa

Thực hiện đề nghị của UBMTTQ tỉnh Thanh Hóa về...
MỌI NGƯỜI QUAN TÂM

Cáo phó: Đại đức Thích Tánh Khả tân viên tịch

Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Thanh Hóa. Ban Trị Sự...

Chùa Đống Cao: Ngày thứ ba khóa tu "Học Theo Hạnh Phật"

Sáng ngày 01/01/2018(15/11/Đinh Dậu), nhận lời mời của Đại đức...

Chùa Báo Ân tổ chức lễ an vị Phật và khai chuông

Tối ngày 03 tháng 01 năm 2018, Đại lễ hô...

PG Triệu Sơn trao quà cho các gia đình bị ảnh hưởng do thiên tai

Sáng ngày 10/12/2017 tức ngày 23/11/Đinh Dậu, Ban Trị Sự...

Lễ tưởng niệm tuần lâm chung thất cố Đại đức Thích Tánh Khả

Sáng ngày 28/03/2018 ( tức ngày 12 thánh hai năm...